16/05/2026
Người lớn có một nghịch lý thế này.
Họ có thể cho con cái những thứ tuyệt vời nhất.
Tặng quà cho người thương không một chút tiếc lòng.
Bạn bè cần gì cũng chẳng ngại chở che.
Nhưng cứ chạm đến bản thân….. một chiếc gối êm, một bộ ga mát, lại tần ngần lướt qua lướt lại mấy ngày trời.
Chẳng phải vì thiếu thốn. Chỉ là vì, cái tính:
“Mình sao cũng được, qua quýt kiểu gì cũng xong.”
Thế nhưng…
chính người đang thức thâu đêm lo toan mọi thứ,
chính người mỗi ngày kiệt sức chỉ thèm được nằm xuống,
chính người luôn cố gắng làm bệ đỡ cho vạn vật xung quanh…
mới là người cần được vỗ về tử tế nhất.
Chi thêm một chút tiền không làm mình nghèo đi. Nhưng đổi lại là một khoảng lặng bình yên đúng nghĩa.
Được cuộn mình trong chiếc chăn thơm mềm sau ngày dài giông bão.
Được thả lỏng cơ thể để thấy lòng nhẹ tênh.
Và hiểu ra:
Người luôn cố gắng cho mọi người… cũng xứng đáng được ngủ ngon.