Chào mọi người, tôi là Tiến Đạt (hãy gọi theo cách của bạn, cứ Tiến Đạt là được đừng Tiến Lùi ^^) – người đã bén duyên với nghề sơn nhà từ khi còn chưa biết gì về cuộc đời này (có khi từ khi còn trong bụng mẹ.... bốc phét quá ^^), chỉ biết mỗi cái chuyện dặm màu và biến những bức tường cũ kỹ trở nên tươi đẹp hơn. Câu chuyện của tôi bắt đầu từ một thời điểm chẳng khác nào một bộ phim hài – vừa vất
vả, vừa hài hước....
Chàng trai năm ấy, vừa đẹp trai, vừa hát hay.... chỉ vì một lần vô tình đem lòng yêu cô gái cùng dãy trọ mà đã tự mua sơn về để sơn lại phòng cho em ấy. Để rồi dấn thân vào chốn thao trường "thợ sơn" kể từ đó :) .... Có phải bạn định hỏi, rồi cô em gái ngày ấy có yêu và lấy tôi không phải không ^^. Thời điểm đó, tôi chẳng có gì ngoài đôi bàn tay trắng (dính bột sơn nhiều nên trắng), cũng có mơ ước, hoài bão.... Trở thành một người thành đạt, nhưng cuối cùng lại thành Tiến Đạt (cũng được một nửa rồi ^^). Thật sự, bước chân vào nghề sơn nhà như bước vào một trận chiến không hồi kết. Ngày ngày, tôi lội bộ qua từng con ngõ hẻm, đi từ nhà này đến nhà kia, nhỏ giọng rủ rê chủ nhà rằng: “Anh/chị cần sơn lại căn nhà, em có thể giúp anh/chị, rồi chìa mảnh giấy chứa số điện thoại ra, nói: dạ nếu cần anh chị gọi em nhé, em nhận rẻ lắm ạ”. Nhiều lúc, tôi tự hỏi tại sao mình lại cứ “dính” lấy cái công việc này, một cái nghề chân tay vất vả. Nhưng rồi những lúc, sau một ngày làm việc mệt nhoài, nhìn căn nhà được sơn đẹp, tôi cảm giác như vừa hoàn thành một sứ mệnh, để lại cho đời một kiệt tác do chính mình làm ra. Khó khăn thì chồng chất, thiếu tiền ^^, thiếu kinh nghiệm, đến những lần sơn bị lem, bị đổ, rồi còn mấy câu chọc ghẹo của đồng nghiệp khiến tôi vừa cười, vừa quên đi mệt nhọc. Có những hôm, mưa tầm tã ngoài trời, bụng thì đói, nhưng tôi vẫn cố làm sơn xong và tự nhủ: “Cố lên, cố thêm tí nữa xong rồi về tắm rửa ăn luôn... 11h đêm mới xong ^^". Đôi khi, tôi còn tự hỏi, “Làm sao mà nghề sơn này có thể giúp mình tồn tại qua ngày?” nhưng rồi, chính cái đam mê, sự cố gắng từng ngày đã giúp tôi Thành Tiến Đạt ^^. Chỉ sau một thời gian (hơn 20 năm chứ mấy ^^), qua bao nhiêu lần vấp ngã, bụi sơn văng tung tóe, và những lần trầy trật như vậy, với những kỉ niệm đẹp. Đã tích lũy cho tôi rất nhiều kinh nghiệm để chọn loại sơn phù hợp, để tư vấn kỹ thuật sơn đúng chuẩn, làm sao để bức tường không chỉ đẹp mà còn bền theo thời gian. Cứ vậy, không ngừng cố gắng, từng công trình nhỏ, rồi khách hàng ngày càng tin tưởng hơn, tôi như đã tìm thấy cái “duyên” của mình trong thế giới màu sắc này (với riêng tôi). Hiện tại, tuy vẫn còn vất vả lắm, vẫn ngày đêm trầy trật như một chàng trai trẻ ngày ấy, nhưng tôi thấy mình đã trưởng thành hơn rất nhiều. Công việc không còn là nỗi sợ, mà trở thành niềm đam mê, là cách tôi thể hiện sự sáng tạo, góp phần làm đẹp cho những mái nhà, giúp mọi người hài lòng với sự lựa chọn của họ. Và nếu bạn muốn biết thêm về các dịch vụ sơn nhà chuyên nghiệp của chúng tôi, hãy vào xem bài viết của tôi về [Thợ sơn nhà tại TPHCM](https://www.suanhatiendat.com/tho-son-nha-tai-tphcm.html) Thợ sơn nhà tại TPHCM để cảm nhận sự tận tâm và đam mê của đội ngũ sửa nhà Tiến Đạt bạn nhé. Mình mong rằng, qua câu chuyện của chính cuộc đời mình, mọi người sẽ hiểu hơn về nghề sơn nhà, về người thợ sơn,... Mong nhận được sự ủng hộ, yêu thương của tất cả các bạn, để tôi có thêm động lực tiếp tục theo đuổi đam mê, mang màu sắc tươi sáng tới từng mái nhà, từng mái ấm của mọi người. Cảm ơn mọi người đã lắng nghe câu chuyện nhỏ của tôi, người thợ sơn nhà chân thật và đầy tình cảm này!