16/07/2025
Khi nghỉ ngơi cũng khiến mình thấy có lỗi...
Tám năm kể từ ngày Mơ bước vào con đường làm chủ, chưa một đêm nào cô đi ngủ trước nửa đêm. Không phải vì mê phim hay mạng xã hội, mà bởi chỉ khi con đã say giấc, cô mới cho phép mình bắt đầu làm việc.
Có những hôm không có việc gì gấp, nhưng trong lòng lại trỗi dậy cảm giác thôi thúc lạ kỳ. Cô cảm thấy nếu không làm thêm chút gì đó, thì ngày hôm nay vẫn chưa thật trọn vẹn.
Thế rồi, cứ lặp đi lặp lại… Mơ quen với cảm giác không yên tâm khi nghỉ ngơi, thấy áy náy nếu buông bỏ dù chỉ một việc còn dang dở. Và cô không biết rằng, mình đang sống trong một phiên bản rất tinh vi của sự cầu toàn thứ khiến người ta kiệt sức mà vẫn tưởng mình chỉ đang cố gắng như bao người khác.
Càng trưởng thành, Mơ càng hiểu: có một dạng mỏi mệt không đến từ công việc, mà đến từ niềm tin rằng mình chưa bao giờ là đủ. Cô từng nghĩ nghỉ ngơi là xa xỉ. Rằng chỉ những ai xong hết mọi việc, làm tốt tất cả vai trò mới xứng đáng được nghỉ.
Nhưng không. Cô nhận ra, càng cố gắng để làm hài lòng mọi kỳ vọng từ xã hội, từ gia đình, từ chính bản thân thì trái tim lại càng dễ lạc lõng. Bởi đôi khi, thứ mình cần nhất không phải là thêm một việc được hoàn thành, mà là một khoảng lặng để thở, để trở về với chính mình.
Mơ bắt đầu học cách sống tử tế với bản thân hơn. Cô tập viết ra mỗi tối một điều mình đã làm đủ tốt. Có khi chỉ là một bữa ăn được nấu bằng cả yêu thương, một cuộc gọi quan tâm kịp lúc, hay chỉ đơn giản là việc cô cho phép mình ngồi yên mà không cảm thấy có lỗi.
Nghỉ ngơi không phải là phần thưởng dành cho người giỏi. Đó là quyền được hồi phục của mỗi con người. Là nơi mình nạp lại yêu thương, để tiếp tục bước đi nhẹ nhõm hơn, đầy đặn hơn.