Chiều Tím

Chiều Tím Nơi dừng chân của những người thích đọc truyện

Yêu xa một năm, bạn trai bỗng nhiên tuyên bố tin vui kết hôn. Nhưng không phải với tôi. Kẻ thù không đội trời chung ngậm...
22/05/2026

Yêu xa một năm, bạn trai bỗng nhiên tuyên bố tin vui kết hôn.



Nhưng không phải với tôi.



Kẻ thù không đội trời chung ngậm điếu thu/ốc hỏi tôi:



“Hắn ta không cần cô nữa rồi, có muốn thử với tôi không?"



Tôi khéo léo từ chối:



“Tôi tìm bạn trai, yêu cầu về phương diện kia cao lắm."



Ánh mắt anh tối lại như mực:



“Còn chưa thử qua, sao cô biết không hợp?"



Tôi bốc phét đại một câu:



“Nhìn anh có vẻ hơi yếu."



Về sau, trong những đêm thanh vắng không người.



Anh hết lần này đến lần khác chứng minh cho tôi thấy, anh chẳng có chỗ nào yếu cả.
Yêu xa với Giang Kỳ Ngôn một năm, chúng tôi xa nhau thì nhiều mà gặp nhau thì ít.



Sau ba tháng không gặp mặt, Giang Kỳ Ngôn bỗng nhiên tuyên bố tin kết hôn trong nhóm lớp đại học.



Giang Kỳ Ngôn:



【Ngày 8 tháng sau tổ chức hôn lễ ở Giang Thành, ai có thời gian nhất định phải đến nhé.】



Lão Hoàng:



【Vãi thật, hai người âm thầm làm việc lớn thế à Noãn】



Lão Lương:



【Chúc mừng chúc mừng, chúc bách niên hảo hợp Kỳ Ngôn Noãn】



Giây tiếp theo, Giang Kỳ Ngôn kéo một người vào nhóm.



Giang Kỳ Ngôn:



【Giới thiệu một chút, vị hôn thê của tôi.】



Trong nhóm lập tức im phăng phắc.



Mấy người bạn học nhắn tin riêng hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.



Còn chưa kịp trả lời, Giang Kỳ Ngôn đã gửi riêng cho tôi một đoạn video.



Trong video, một cô gái nhỏ kiễng chân, ôm lấy vai Giang Kỳ Ngôn để đòi hôn.



Giang Kỳ Ngôn cưng chiều ôm lấy cô ta, mặc cho cô ta làm nũng quậy phá.



Ngoài video ra còn kèm theo một đoạn tin nhắn văn bản.



Đại khái nói là duyên phận giữa tôi và Giang Kỳ Ngôn đã tận, bảo tôi hãy biết điều một chút đừng có níu kéo dây dưa.



Video còn chưa xem hết, một bàn tay lớn đã thình lình vươn qua, giật lấy điện thoại.



Anh ta ấn hai cái trên màn hình, đoạn video liền bị anh ta chuyển tiếp thẳng vào nhóm lớp.



“Đúng là làm mất mặt đàn ông chúng tôi."



Giọng nói trầm thấp của Tần Trạm vang lên bên tai, tôi hơi mất tự nhiên mà lùi lại giữ khoảng cách với anh.



“Sao anh lại tới đây?"



Anh không trả lời mà hỏi ngược lại:



“Giờ đang độc thân à?"



“……



Chắc là vậy."



Anh bỗng nhiên áp sát, giọng nói mang theo sự mập mờ vô tận:



“Có muốn thử với tôi không?"



2



Tôi không biết mình đã về nhà bằng cách nào.



Đến cửa nhà rồi mà trong đầu vẫn còn nghĩ về những lời của Tần Trạm.



Anh ấy giống như sợ tôi nghe không rõ, còn lặp lại một lần nữa.



Tôi quăng cho anh một ánh mắt để anh tự mà thấu hiểu.



Anh không nói thêm gì nữa, cho đến khi tôi đẩy cửa vào nhà, anh cũng bước chân theo vào.



“Tôi là nghiêm túc đấy."



Tôi và Tần Trạm là hàng xóm, quen biết nhau từ nhỏ.



Nếu có khả năng ở bên nhau thì đã không chờ đến tận ngày hôm nay.



Vì lịch sự, tôi trả lời:



“Chúng ta không hợp đâu."



Anh cười như không cười, “Chưa thử qua thì sao cô biết không hợp?"



“Tôi tìm bạn trai, yêu cầu về phương diện kia cao lắm."



Anh ngẩn người.



Nhân lúc anh đang bần thần, tôi đẩy anh ra ngoài cửa, “Tối nay coi như tôi chưa từng gặp anh, ngủ sớm đi."



Nửa đêm, tôi nằm trên giường trằn trọc uống thế nào cũng không ngủ được.



Giang Kỳ Ngôn không gửi thêm tin nhắn nào nữa.



Vuốt lịch sử trò chuyện lên phía trên, lần nhắn tin gần nhất đã dừng lại từ hai tháng trước.



Ngày hôm đó tôi lại một lần nữa vì công việc mà không thể đi tìm anh, hai người đã bùng nổ một trận cãi vã chưa từng có từ trước đến nay.



Tôi bảo Giang Kỳ Ngôn hãy bình tĩnh lại rồi nói chuyện sau.



Không ngờ anh ta bình tĩnh một phát, giờ lại sắp kết hôn luôn rồi.



Điện thoại chợt rung lên có tin nhắn mới, là Tần Trạm gửi tới:



【18, 88, 188】



Tôi:



【?】



Anh trả lời:



【Chiều dài, thời gian, chiều cao】



Tôi hít sâu một hơi, ngón tay dài chậm rãi gõ một dòng chữ:



【Cũng không cần thiết phải báo cáo khống lên như thế đâu.】



Tần Trạm gửi lại một đoạn tin nhắn thoại:



“Cô cũng có phải chưa từng thấy đâu, còn nghi ngờ cái gì?"



Tôi khựng lại, một hình ảnh mang tính đả kích thị giác nào đó lướt qua tâm trí, khiến mắt tôi tối sầm.



Lần mà Tần Trạm nói tới chỉ là một tai nạn.



Hai đứa chúng tôi là hàng xóm, quan hệ hai nhà khá tốt.



Ngày xảy ra chuyện bố mẹ anh không có nhà, bà nội bảo tôi sang gọi anh qua ăn cơm.



Tôi tìm khắp nơi không thấy người, gọi điện cho mẹ anh thì mẹ anh bảo tôi cứ vào phòng ngủ của anh mà tìm.



Khoảnh khắc đẩy cửa ra, cả người tôi như hóa đá.



Trong căn phòng rộng lớn, Tần Trạm mắt nhắm mắt mở ngái ngủ ngồi bên mép giường, không mặc quần áo.



Vùng đất một mẫu ba phân phía dưới cơ bụng kia, vô cùng ngạo nghễ.



Mặt nóng bừng lên, tôi vội vàng vỗ vỗ vào mặt, rũ bỏ đoạn ký ức đó ra khỏi đầu.



Tắt máy, đi ngủ.



Ngày hôm sau tôi bị bà nội gọi thức giấc.



Bà làm mấy món Tần Trạm thích ăn, bảo tôi qua gọi Tần Trạm tới.



Tôi mơ màng gửi một cái tin nhắn, rồi lại nằm vật xuống giường.



Không bao lâu sau ngoài ban công vang lên tiếng động lập tức làm tôi giật mình tỉnh hẳn.



Nhìn kỹ lại, hóa ra là Tần Trạm vừa từ ban công nhà bên cạnh nhảy tót sang ban công phòng ngủ của tôi.



Tôi theo bản năng hét lên một tiếng:



“Bà nội!"



Nhìn quanh bốn phía, đâu còn thấy bóng dáng bà nội đâu nữa?



Tôi vội vàng rời giường đi lấy áo khoác, nhưng lại bị Tần Trạm ép vào góc tường.



“Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi?"



“Chưa nhìn thấy."



Anh đứng rất gần, cảm giác áp bức vô cùng mạnh mẽ.



Tôi vươn tay đẩy đẩy anh, anh vẫn sừng sững bất động.



Tôi trợn tròn mắt.



Anh nhìn tôi đầy vẻ lưu manh, đang định mở miệng thì ngoài cửa vang lên tiếng của bà nội.



Tôi giật nảy mình, kéo tấm rèm cửa trốn vào trong, tiện tay giấu luôn Tần Trạm ra sau tấm rèm.



Anh lại thuận thế kéo luôn cả tôi vào lòng.



Trong không gian chật hẹp, l.ồ.ng ng/ực người đàn ông nóng rực, xuyên qua lớp vải truyền rõ mồn một sang người tôi.



Sự mập mờ không ngừng nảy sinh.



Anh cao hơn tôi, từ góc nhìn của tôi chỉ có thể nhìn thấy yết hầu đang khẽ lăn động của anh.



“Khương Noãn ——"



Tôi bịt miệng anh lại, “Suỵt ~"



3



Bên ngoài cuối cùng cũng không còn tiếng động nữa.



Tôi thở phào một hơi, ra hiệu bảo anh buông tay.



Tần Trạm cười có vài phần ngông nghênh, “Cô có vẻ rất sợ bà nội phát hiện ra tôi ở đây nhỉ?"



Nói nhảm!



Với mối quan hệ giữa hai nhà chúng tôi, nếu để phát hiện Tần Trạm ở trong phòng tôi, ngày mai chắc chắn hai nhà sẽ bày tiệc cưới luôn.



Tôi đẩy đẩy anh.



Anh lại thình lình siết c.h.ặ.t lấy eo tôi.



Tôi không thể tin nổi:



“Tần Trạm, anh phát điên cái gì thế!"



Trong đáy mắt trong trẻo của người đàn ông xẹt qua một tia trầm tối, giây tiếp theo lại đột ngột buông tay ra.



“Chuyện tôi nói lúc trước, cô hãy suy nghĩ cho thật kỹ đi."



Nói xong câu này, Tần Trạm lại từ ban công nhảy trở về, rồi đường đường chính chính đi qua cửa chính để vào ăn sáng.



Suốt một bữa sáng, anh dỗ dành khiến bà nội cười đến hoa chân múa tay.



Ăn cơm xong, bà nội lại nói với Tần Trạm:



“Thời gian hơi muộn rồi, Tiểu Trạm con có tiện đường đưa Noãn Noãn về công ty không?"



Tần Trạm sảng khoái nhận lời ngay, “Để con đi lái xe qua đây."



Sau khi anh đi, tôi nói với bà nội:



“Bà đừng có vun vén gán ghép con với anh ấy nữa, con đã có..."



Bà nội tiếc rèn sắt không thành thép mà tét vào m/ông tôi một cái.



“Lại nhắc đến cái cậu bạn trai một năm gặp không nổi ba lần của con à?



Bà thấy hắn ta chỉ coi con là lốp dự phòng thôi, làm sao tốt bằng Tiểu Trạm nhà chúng ta được.







“Bà nội!"



“Được rồi, nếu con đã không mười phần tình nguyện thì bà có thể ấn đầu bắt con ở bên nó được chắc?



Mau đi làm đi, đừng bắt người ta phải đợi lâu."
"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

"- Ngay lúc này không biết những ai đang đọc truyện, Hãy bình luận 😘có mình😘 để biết chúng ta không cô đơn nào

Tôi từ nhỏ đã được nhà họ Hoắc nuôi dưỡng như con dâu tương laiNăm hai mươi tuổi, tôi kết hôn với Hoắc Khuynh.Năm hai mư...
22/05/2026

Tôi từ nhỏ đã được nhà họ Hoắc nuôi dưỡng như con dâu tương lai

Năm hai mươi tuổi, tôi kết hôn với Hoắc Khuynh.

Năm hai mươi tư tuổi, tôi sinh ra Hoắc Dữ Thời.

Hoắc Dữ Thời rất giống Hoắc Khuynh, luôn lầm lì ít nói, không mấy thân thiết với tôi.

Trước đây mỗi tối, tôi đều sẽ mang cho hai cha con họ một ly sữa ấm trước khi đi ngủ.

Nhưng ngày hôm đó, Hoắc Khuynh lỡ tay làm đổ ly sữa, còn Hoắc Dữ Thời thì lén đổ sữa đi.

Tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút mệt mỏi rồi.

Khoảnh khắc tôi đưa tờ đơn l/y h/ôn cho Hoắc Khuynh.

Anh nhíu mày khó chịu hỏi tôi:

“Chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này sao?”

“Phải, chỉ vì chuyện nhỏ nhặt này thôi.”

“Vậy còn con trai thì sao?

Hoắc Dữ Thời em định tính thế nào?”

Hoắc Khuynh lại khôi phục dáng vẻ không cảm xúc như trước kia, hỏi tôi với giọng điệu công sự công bàn.Phim chuyển thể

Tôi ngồi đối diện, giống như một vị khách trên bàn đàm phán của anh, bình thản lên tiếng:

“Tôi sẽ từ bỏ quyền nuôi dưỡng thằng bé.

Căn nhà ở ngoại ô phía Đông cũng sẽ sang tên cho nó, coi như là khoản bù đắp cho chi phí nuôi dưỡng đi.”

Dù sao đứa trẻ này mang họ Hoắc, so với việc đi theo tôi, thằng bé và Hoắc Khuynh mới giống như một gia đình thực sự.

Hoắc Khuynh rũ mắt nhìn tôi, cảm xúc dưới đáy mắt rất nhạt, giống như không hiểu nổi tôi rốt cuộc đang gây chuyện gì.

“Lâm Miểu.”

Anh hạ giọng, “Nếu như vì chuyện ly sữa đó khiến em không thể bỏ qua, anh xin lỗi em.

Em biết đấy, tối qua anh say rồi, không phải cố ý đối xử với em như vậy đâu.”

Anh kiên nhẫn giải thích, từ đầu đến cuối đều nghĩ rằng đó là vấn đề của ly sữa.

Đêm qua Hoắc Khuynh đi tiếp khách về rất muộn.

Tôi đã đợi anh nửa đêm, bị luồng không khí lạnh tràn vào lúc anh mở cửa làm cho tỉnh giấc.

Tôi nhỏm dậy từ ghế sofa, thấy anh vừa cởi áo khoác vừa khó chịu đỡ trán, liền lập tức vào bếp bưng ly sữa đã hâm nóng từ lâu ra cho anh.

Ngày thường, tình cảm vợ chồng chúng tôi tuy không nói là quá tốt, nhưng nhìn chung bề ngoài vẫn hòa thuận.

Nhưng đêm qua, tôi đã hỏi thêm một câu:

“Anh đi gặp ai à?

Mùi nước hoa trên người anh có chút quen thuộc.”

Hoắc Khuynh lại đột nhiên buông bàn tay đang đón lấy ly sữa ra.

Tôi nhất thời không kịp phản ứng, ly thủy tinh trượt khỏi những đầu ngón tay vừa chạm vào nhau, giữa ánh đèn ấm áp của căn phòng, vỡ tan tành, phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng đầy đất.

Mày mắt Hoắc Khuynh lạnh lùng, khí tràng quanh người lộ vẻ phiền muộn.

Anh lạnh mặt nhìn tôi, cảnh cáo:

“Lâm Miểu, em quá giới hạn rồi.

Sau này buổi tối em không cần đợi anh, cũng không cần chuẩn bị sữa cho anh nữa.”

Còn con trai tôi, Hoắc Dữ Thời, sau khi nhìn thấy hành động của bố nó, cũng đã lén lút đổ ly sữa đi.

Bị tôi phát hiện, thằng bé đứng ở cửa, cũng xin lỗi tôi một cách không cảm xúc:

“Con xin lỗi mẹ, bố không uống, con cũng không muốn uống.”

Có lẽ trong mắt hai cha con họ, một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể như vậy.

Tôi không thể, và cũng không nên vì thế mà làm ầm ĩ lên lớn đến mức này.

3

Tôi không giải thích thêm lời nào nữa.

Ký tên xong, ủy thác cho luật sư.

Lựa chọn kết thúc cuộc hôn nhân này với Hoắc Khuynh.

Hoắc Khuynh nhàn nhạt nói rất nhiều điều liên quan đến việc phân chia tài sản.

Tôi không nghe rõ lắm, cũng không quá quan tâm.

Trở về phòng thu dọn đồ đạc của mình.

Anh rũ mắt dò xét tôi:

“Lâm Miểu, thủ tục làm xong còn cần thời gian, em không cần phải vội vã dọn ra ngoài như vậy, căn nhà này cũng có thể để lại cho em.”

Tôi liếc nhìn người đàn ông vẫn trầm ổn và lạnh lùng này.

Bình thản dùng chính lời anh từng nói để đáp lại:

“Làm việc thì nên dứt khoát gãy gọn mới tốt, đỡ phải dây dưa kéo dài kéo theo những vấn đề sót lại.”

Hoắc Khuynh liền không nói thêm gì nữa.Phim chuyển thể

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng việc thu dọn hành lý lại là một việc không biết phải bắt đầu từ đâu.

Trong nhà đâu đâu cũng là những món đồ vụn vặt, từng chút một đều do chính tay tôi bày biện.

Tôi quét mắt một vòng, cuối cùng quyết định giải quyết đơn giản, kéo va li đi thẳng ra cửa.

Hoắc Khuynh cản tôi lại:

“Em định đi đâu?

Nhà bố mẹ em à?

Để anh bảo tài xế đưa em đi.”

“Không cần.”

Tôi từ chối, bảo anh, “Ngày mai nhớ bảo người giúp việc dọn dẹp hết đồ đạc của tôi đi nhé, tôi không xử lý nữa đâu.”

Dù sao nhà họ cũng không thiếu một người ra tay làm việc như tôi.

Khi bước ra khỏi cửa lớn, nghĩ ngợi một lát.

Tôi vẫn quay người lại, dặn dò Hoắc Dữ Thời đang đứng sau lưng Hoắc Khuynh với gương mặt trước sau như một không chút cảm xúc:

“Sau này mẹ sẽ không đến nhà trẻ đón con nữa đâu, nhưng nhớ đừng đi theo người lạ nhé.”

Cũng coi như là một lời bàn giao cuối cùng cho chính bản thân mình vậy.

Nói xong, tôi quay người rời đi.

Không nhìn thêm một cái nào vào đứa trẻ từng khóc lóc om sòm trong thời kỳ cai sữa, được chính tay tôi ôm vào lòng kiên nhẫn dỗ dành suốt đêm này qua đêm khác nữa.

4

Tôi mua một tấm vé máy bay rời khỏi Bắc Thị.

Tùy ý chọn một thành phố ở phương Nam.

Từ năm mười bốn tuổi khi được thông báo sau này sẽ gả vào nhà họ Hoắc, tôi đã bị hạn chế tự do và quyền lựa chọn.

Sau đó gả cho Hoắc Khuynh, ngoại trừ việc tham gia một số hoạt động cần thiết, anh cũng chưa bao giờ chủ động đề xuất đưa tôi ra ngoài đi dạo.

Cuộc sống thường thấy nhất, có lẽ chính là mỗi tối tôi đợi hai cha con họ về nhà, trước khi đi ngủ mang cho bọn họ một ly sữa ấm.

Trong giới đều nói, Hoắc mẫu đã nuôi dạy tôi rất tốt, hoàn toàn là người vợ được đo ni đóng giày cho Hoắc Khuynh.

Xứng đáng với thân phận của anh, lại chăm sóc được cho cuộc sống của anh.

Nhược điểm duy nhất chính là:

quá hoàn hảo rồi.

Hoàn hảo đến mức có chút tẻ nhạt, ra vẻ có chút rập khuôn.

Tôi từng nghe bạn bè của Hoắc Khuynh trêu chọc anh.

“Hoắc thiếu, tuổi còn trẻ mà đã sống cuộc sống của những cặp vợ chồng già từ sớm rồi, cảm giác thế nào?

Vợ cậu cũng chán ngắt quá đi, cười trông cứ như người giả ấy.

Có cần anh em giới thiệu cho vài người thú vị không?

Chính mấy ngày trước, Lương thiếu quen một cô nàng tấu hài, đặc biệt vui nhộn, giống như Từ Vi năm đó vậy, thế nào, có hứng thú không?”

Từ Vi, mối tình đầu của Hoắc Khuynh.

Năm đó Hoắc mẫu không đồng ý cho bọn họ ở bên nhau, Hoắc Khuynh đã kháng cự trăm bề.

Sau này cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

Bọn họ chia tay, Từ Vi đi xa sang Mỹ.

Sau đó nữa, chính là năm hai mươi tuổi năm đó, Hoắc Khuynh đột nhiên chấp nhận sự sắp đặt của nhà họ Hoắc, chủ động cầu hôn tôi.

Bốn năm sau, tôi sinh ra Hoắc Dữ Thời.

Ồ, đúng rồi, tôi nhớ ra rồi.

Mùi nước hoa quen thuộc mà tôi ngửi thấy đêm hôm đó, chính là mùi mà trước đây Từ Vi thích dùng.

Hương hoa dành dành đặc chế.

5

Sau khi tìm được chỗ ở tại Nam Thị.

Tôi đã dạo chơi rất nhiều nơi.

Cơn mưa phùn của vùng Giang Nam, những con ngõ nhỏ mờ sương, mỗi một thứ đều khiến tôi vui vẻ không biết chán.

Không ngờ đến sáng ngày thứ ba, tôi bỗng nhiên nhận được điện thoại của Hoắc Khuynh gọi đến.

6.

Anh dường như vừa mới ngủ dậy, giọng nói trầm khàn hỏi tôi:

“Lâm Miểu, đôi khuy măng sét hồng ngọc em mua cho anh ở buổi đấu giá năm ngoái để ở đâu thế?”

Tôi khựng lại một chút:

“Trong ngăn kéo của ngăn thứ hai tủ quần áo phòng thay đồ.”

Lại hỏi anh:

“Dịp gì vậy?”

Hoắc Khuynh:

“Một buổi lễ cắt băng khánh thành trung tâm thương mại.”

Tôi:

“Bộ Tây phục phối kèm ở hàng thứ hai chiếc thứ tư.”

Hoắc Khuynh hình như vẫn chưa tỉnh táo hẳn, bên kia điện thoại truyền đến tiếng động anh lật tìm, loáng thoáng còn có tiếng anh cằn nhằn.

Tôi nghe một lát, lên tiếng hỏi anh:

“Tìm thấy chưa?”

Âm thanh đối diện im bặt, giống như cuối cùng đã phản ứng lại được.

“Tìm thấy rồi.

Xin lỗi, không phải cố ý làm phiền em.”

Tôi “ừ” một tiếng, nói:

“Tôi biết rồi.”

Dặn dò anh:

“Anh bảo người giúp việc dọn dẹp lại nhà cửa cho anh đi, sau này không tìm thấy đồ gì nữa thì có thể đi hỏi họ.

Sau này, đừng gọi điện thoại làm phiền tôi nữa.”

Hoắc Khuynh im lặng một thoáng, nói một tiếng:

“Được.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi kéo số của anh vào danh sách đen, một lần nữa chìm vào giấc ngủ.

Nhưng giấc ngủ này, thế nào cũng không ngủ được yên ổn.

Tôi đã mơ rất nhiều giấc mơ kỳ quái, hỗn loạn.

Có những tiếng cười đùa rộn rã với bạn học trên sân trường năm mười bốn tuổi.

Có ngày nắng ráo lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Khuynh năm mười lăm tuổi.

Có nỗi đau đớn khi tôi lén lút trốn ra ngoài chơi đua xe năm mười sáu tuổi, bị bố tôi bắt về đ.á.n.h gãy chân.

Còn có…

Lại một hồi chuông điện thoại ch.ói tai vang lên.

Tôi lập tức giật mình tỉnh giấc khỏi giấc mơ, bực bội quờ lấy điện thoại từ đầu giường.

Là một số điện thoại lạ.

Tôi nhấn nút nghe, đối diện truyền đến lời hỏi thăm lịch sự:

“Alo, xin chào, có phải là mẹ của bạn Hoắc Dữ Thời không ạ?

Tôi là giáo viên nhà trẻ của Hoắc Dữ Thời, chuyện là thế này, hôm nay trường có tổ chức hoạt động triển lãm robot, bạn nhỏ Hoắc Dữ Thời cũng tham gia, nhưng bạn ấy không mang theo tác phẩm đến, nói là do mẹ bạn ấy chuẩn bị cho.

Chị xem, có tiện mang đến cho con một chuyến không ạ?”

Cô giáo đối xử với tôi rất nhiệt tình.

Ngón tay cầm điện thoại của tôi siết c.h.ặ.t, nhắm nhắm mắt, chỉ cảm thấy một sự mệt mỏi không nói nên lời.

Cách đó không lâu, tôi còn ngồi trong phòng khách, cúi đầu nhìn theo từng khung hình của video bản vẽ để học tập, làm bài tập thủ công cho Hoắc Dữ Thời.

Chỉ là ngày hôm đó đi quá nhanh, robot mới chỉ là một bán thành phẩm.

Tôi nhìn vầng thái dương rực rỡ đã treo cao ngoài cửa sổ, nhẹ giọng đáp lại cô giáo:

“Xin lỗi cô giáo, quyền giám hộ của Hoắc Dữ Thời đã không còn thuộc về tôi nữa rồi, tôi cũng sẽ không quản thằng bé nữa.

Còn nữa…

Hiện tại thằng bé có đang ở bên cạnh cô không?”

“À.”

Cô giáo có phần ngượng ngùng, “Có ạ, có ạ, bạn nhỏ Hoắc Dữ Thời đang ở ngay bên cạnh tôi đây.”

Tôi thở dài một tiếng:

“Vậy có thể phiền cô bật loa ngoài lên được không?”

“Được, được ạ.”

“Cảm ơn cô.”

Đối diện truyền đến tiếng ồn của điện thoại bị rung lắc, sau đó là một mảnh im lặng.

Tôi nghĩ, Hoắc Dữ Thời nghe thấy được.

Tôi nhẹ giọng lên tiếng:

“Hoắc Dữ Thời, robot ở trong hộp đồ chơi trong phòng của con đấy.

Con có thể gọi điện thoại bảo bố con mang qua cho con, cũng có thể bảo bất kỳ ai khác mang đến, nhưng sau này, mẹ hy vọng con đừng gọi điện thoại cho mẹ nữa, mẹ sẽ không đi đón con, cũng sẽ không giúp con làm đồ thủ công nữa.

Con biết đấy, mẹ không còn là mẹ của con nữa rồi.”

Nói xong, tôi một lần nữa nói lời xin lỗi với cô giáo, giơ tay cúp điện thoại.

"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

"- Ngay lúc này không biết những ai đang đọc truyện, Hãy bình luận 😘có mình😘 để biết chúng ta không cô đơn nào

Lúc nhận được tin nhắn WeChat đó, tôi đang ở trong bếp nấu bữa tối cho con gái tám tuổi – Tiểu Tuyết.Điện thoại rung lên...
22/05/2026

Lúc nhận được tin nhắn WeChat đó, tôi đang ở trong bếp nấu bữa tối cho con gái tám tuổi – Tiểu Tuyết.

Điện thoại rung lên, tôi vô thức liếc nhìn.

[Anh Kiến Quốc, tối nay anh còn đến chỗ em không? Chuyện lần trước anh nói, em đã nói với bố mẹ rồi.]

Người gửi: Miêu Miêu.

Cái muôi nấu trong tay tôi rơi xuống đất, vang lên một tiếng "keng" giòn tan.

Tiểu Tuyết từ phòng khách chạy tới: "Mẹ ơi, mẹ sao thế?"

Tôi cúi xuống nhặt cái muôi, cố gắng để giọng mình nghe bình thường: "Không sao, mẹ sơ ý làm rơi thôi."

Nhưng tay tôi đang run.

Miêu Miêu, hai mươi lăm tuổi, là cấp dưới của Trương Kiến Quốc. Tôi từng gặp cô ta ở tiệc cuối năm của công ty năm ngoái, ngọt ngào đáng yêu, khi gọi tôi là chị dâu còn cười rất tươi.

Tôi đứng thẳng dậy, tiếp tục xào rau.

Dầu trong chảo xèo xèo vang lên, giống hệt tâm trạng tôi lúc này.

Mười năm làm vợ toàn thời gian, tôi vì gia đình này mà từ bỏ sự nghiệp. Mỗi ngày đi chợ, nấu nướng, chăm con, quán xuyến nhà cửa gọn gàng đâu ra đó.

Trương Kiến Quốc luôn nói: "Vợ à, em vất vả rồi. Nhờ có em ở nhà anh mới yên tâm làm việc."

Giờ xem ra, anh ta quả thực rất "yên tâm".

Yên tâm đến mức có thể bao nuôi tình nhân bên ngoài.

Điện thoại lại rung.

Lần này là Trương Kiến Quốc nhắn: [Tối nay công ty có tiệc, anh về muộn, em đừng chờ.]

Tôi bật cười lạnh lẽo.

Tiệc công ty? Là tiệc hai người với Miêu Miêu chứ gì.

"Mẹ ơi, rau cháy rồi." Tiểu Tuyết nhắc tôi.

Tôi lúc này mới phát hiện rau trong chảo đã cháy đen.

Tắt bếp, đổ bỏ, nấu lại từ đầu.

Giống như cuộc đời tôi, cũng cần bắt đầu lại từ đầu.
Lúc nhận được tin nhắn WeChat đó, tôi đang ở trong bếp nấu bữa tối cho con gái tám tuổi – Tiểu Tuyết.

Điện thoại rung lên, tôi vô thức liếc nhìn.

[Anh Kiến Quốc, tối nay anh còn đến chỗ em không? Chuyện lần trước anh nói, em đã nói với bố mẹ rồi.]

Người gửi: Miêu Miêu.

Cái muôi nấu trong tay tôi rơi xuống đất, vang lên một tiếng "keng" giòn tan.

Tiểu Tuyết từ phòng khách chạy tới: "Mẹ ơi, mẹ sao thế?"

Tôi cúi xuống nhặt cái muôi, cố gắng để giọng mình nghe bình thường: "Không sao, mẹ sơ ý làm rơi thôi."

Nhưng tay tôi đang run.

Miêu Miêu, hai mươi lăm tuổi, là cấp dưới của Trương Kiến Quốc. Tôi từng gặp cô ta ở tiệc cuối năm của công ty năm ngoái, ngọt ngào đáng yêu, khi gọi tôi là chị dâu còn cười rất tươi.

Tôi đứng thẳng dậy, tiếp tục xào rau.

Dầu trong chảo xèo xèo vang lên, giống hệt tâm trạng tôi lúc này.

Mười năm làm vợ toàn thời gian, tôi vì gia đình này mà từ bỏ sự nghiệp. Mỗi ngày đi chợ, nấu nướng, chăm con, quán xuyến nhà cửa gọn gàng đâu ra đó.

Trương Kiến Quốc luôn nói: "Vợ à, em vất vả rồi. Nhờ có em ở nhà anh mới yên tâm làm việc."

Giờ xem ra, anh ta quả thực rất "yên tâm".

Yên tâm đến mức có thể b.a.o n.u.ô.i tình nhân bên ngoài.

Điện thoại lại rung.

Lần này là Trương Kiến Quốc nhắn: [Tối nay công ty có tiệc, anh về muộn, em đừng chờ.]

Tôi bật cười lạnh lẽo.

Tiệc công ty? Là tiệc hai người với Miêu Miêu chứ gì.

"Mẹ ơi, rau cháy rồi." Tiểu Tuyết nhắc tôi.

Tôi lúc này mới phát hiện rau trong chảo đã cháy đen.

Tắt bếp, đổ bỏ, nấu lại từ đầu.

Giống như cuộc đời tôi, cũng cần bắt đầu lại từ đầu.

1

Chín giờ tối, Trương Kiến Quốc về nhà trong tình trạng say xỉn.

Tôi đã ru Tiểu Tuyết ngủ, một mình ngồi trong phòng khách đợi anh ta.

"Sao còn chưa ngủ?" Anh ta cởi áo khoác, trên người phảng phất mùi nước hoa.

Không phải loại tôi dùng.

"Đợi anh." Tôi bình thản nói: "Chúng ta nói chuyện một chút."

Anh ta cảnh giác liếc nhìn tôi: "Nói chuyện gì?"

Tôi lấy điện thoại, đưa cho anh ta xem tin nhắn kia.

Sắc mặt Trương Kiến Quốc lập tức trắng bệch: "Thanh Nhã, nghe anh giải thích…"

"Giải thích gì?" Tôi ngắt lời: "Giải thích hai người đã qua lại bao lâu? Hay giải thích khi nào anh định nói cho tôi biết?"

Anh ta há miệng, nhưng cuối cùng không nói nổi lời nào.

Trong phòng khách yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng vo vo của máy lạnh.

Mười năm hôn nhân, dễ dàng đổ vỡ đến thế sao?

"Miêu Miêu có t.h.a.i rồi à?" Tôi hỏi.

Anh ta gật đầu.

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Khi mở mắt ra, tôi đã đưa ra quyết định.

"Ly hôn đi."

2

Trương Kiến Quốc rõ ràng không ngờ tôi lại thẳng thừng đến vậy.

"Thanh Nhã, em bình tĩnh đã. Chuyện của Miêu Miêu anh sẽ giải quyết, chúng ta đừng vội vàng…"

"Vội vàng?" Tôi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống anh ta: "Mười năm thanh xuân tôi đ.á.n.h đổi, nhận lại là sự phản bội này sao?"

"Anh không định bỏ em, bên Miêu Miêu anh sẽ bảo cô ấy…"

"Bảo cô ta phá thai?" Tôi cười lạnh: "Rồi anh lại tiếp tục đi tìm cô gái khác à?"

Anh ta nghẹn lời.

Tôi đi vào phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Trương Kiến Quốc đi theo sau: "Em định đi đâu?"

"Về nhà mẹ tôi." Tôi nhét từng bộ đồ vào vali: "Ngày mai tôi sẽ đến văn phòng luật sư để hỏi thủ tục ly hôn."

"Còn con thì sao? Tiểu Tuyết cần một gia đình trọn vẹn."

Động tác trên tay tôi khựng lại.

Đúng là Tiểu Tuyết cần một người bố, nhưng nó càng cần một người mẹ không lớn lên trong tủi nhục.

"Quyền nuôi con, tôi sẽ giành." Tôi tiếp tục thu dọn: "Nhà thì để anh, tôi chỉ cần con gái."

"Một mình em làm sao nuôi nổi con? Em đã mười năm không đi làm rồi đấy."

Câu này như một cú tát giáng vào mặt tôi.

Đúng vậy, tôi đã rời xa công việc mười năm.

Khi kết hôn, Trương Kiến Quốc từng thề sống thề c.h.ế.t rằng sẽ nuôi tôi cả đời. Tôi tin anh ta, nên từ bỏ công việc ở công ty quảng cáo, yên tâm ở nhà làm hậu phương.

Giờ tôi trắng tay.

Không việc làm, không thu nhập, không kinh nghiệm suốt mười năm qua.

Nhưng tôi không thể lùi bước.

"Chuyện đó để tôi lo." Tôi kéo vali: "Tôi sẽ tự tìm cách."

Hai giờ sáng, tôi dắt theo Tiểu Tuyết đến nhà mẹ.

Mẹ tôi mở cửa, ngạc nhiên: "Thanh Nhã? Sao muộn thế này con còn đưa cháu về?"

"Mẹ, cho con ở đây vài hôm được không?"

Mẹ tôi nhìn chiếc vali tôi kéo, lại nhìn Tiểu Tuyết đang ôm b.úp bê ngủ say, là bà đã hiểu tất cả: "Vào đi."

Tôi đặt Tiểu Tuyết lên giường trong phòng khách, rồi cùng mẹ ngồi ở phòng khách.

"Có chuyện gì thế?" Mẹ đưa tôi cốc nước ấm.

Tôi kể lại mọi chuyện, mẹ tôi im lặng rất lâu sau khi nghe xong.

"Thanh Nhã, con chắc chắn muốn ly hôn sao?"

"Chắc chắn."

"Đàn ông bên ngoài có chút gì đó cũng là chuyện thường, con nhịn chút đi, vì Tiểu Tuyết…"

"Mẹ!" Tôi hơi kích động: "Cái gì mà chuyện thường? Anh ta ngoại tình còn để bồ có thai, vậy mà là chuyện thường?"

"Nhỏ tiếng thôi, đừng đ.á.n.h thức Tiểu Tuyết." Mẹ tôi thở dài: "Mẹ là người từng trải, đàn ông có tiền dễ sinh hư. Giờ hai đứa sống sung túc thế, con bỏ đi làm gì?"
"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

- Hãy thả tim "" 😘 🥰"" nếu câu truyện thú vị và thể hiện sự phẫn nộ bằng cách thả "" 😡🤬 "" nhé cả nhà

Tôi cùng tổ B bí mật tranh nhau một dự án trị giá trăm tỷ, vậy mà cuối cùng lại bị giám đốc vin cớ để đình chỉ công tác....
21/05/2026

Tôi cùng tổ B bí mật tranh nhau một dự án trị giá trăm tỷ, vậy mà cuối cùng lại bị giám đốc vin cớ để đình chỉ công tác.

Ngày quyết định đình chỉ được đưa ra, giám đốc Tống Dao còn thân mật vỗ vai tôi, giọng điệu nghe vô cùng chân thành.

“Tô Mặc, cô là xương sống kỹ thuật của cả tổ.

Dự án này gần như phải dựa vào cô hết.

Đợi chúng ta giành được dự án trăm tỷ kia, tôi sẽ tự mình đón cô quay về.”

Trong thời gian bị buộc ở nhà, tôi vẫn âm thầm làm toàn bộ phương án cho dự án.

Ba tháng sau, dự án thật sự trúng thầu.

Nhưng thứ được gửi đến tay tôi lại không phải thư mời quay lại công ty, mà là quyết định sa thải.

Tống Dao nhắn cho tôi qua WeChat, từng câu chữ lạnh buốt như lưỡi dao cứa thẳng vào lòng.

【Tô Mặc, hiện tại cô vẫn là nhân viên đang trong diện bị kỷ luật.

Tập đoàn không đồng ý để cô quay lại làm việc.

Cô tự tìm chỗ khác đi.】

Tôi nhìn ba bằng sáng chế cá nhân cốt lõi nằm trong phương án dự án, bình thản thu hồi toàn bộ quyền sử dụng

Tôi cùng tổ B bí mật tranh nhau một dự án trị giá trăm tỷ, vậy mà cuối cùng lại bị giám đốc vin cớ để đình chỉ công tác.Nền tảng sáng tác

Ngày quyết định đình chỉ được đưa ra, giám đốc Tống Dao còn thân mật vỗ vai tôi, giọng điệu nghe vô cùng chân thành.

“Tô Mặc, cô là xương sống kỹ thuật của cả tổ.

Dự án này gần như phải dựa vào cô hết.

Đợi chúng ta giành được dự án trăm tỷ kia, tôi sẽ tự mình đón cô quay về.”

Trong thời gian bị buộc ở nhà, tôi vẫn âm thầm làm toàn bộ phương án cho dự án.

Ba tháng sau, dự án thật sự trúng thầu.

Nhưng thứ được gửi đến tay tôi lại không phải thư mời quay lại công ty, mà là quyết định sa thải.

Tống Dao nhắn cho tôi qua WeChat, từng câu chữ lạnh buốt như lưỡi d.a.o cứa thẳng vào lòng.

【Tô Mặc, hiện tại cô vẫn là nhân viên đang trong diện bị kỷ luật.

Tập đoàn không đồng ý để cô quay lại làm việc.

Cô tự tìm chỗ khác đi.】

Tôi nhìn ba bằng sáng chế cá nhân cốt lõi nằm trong phương án dự án, bình thản thu hồi toàn bộ quyền sử dụng.

Ba ngày sau, tổng giám đốc đích thân gọi điện cho tôi.

“Tô Mặc, hợp đồng nghỉ việc của cô tạm thời đừng ký vội!”

“Chị Tô, chị đọc tin chưa?

Dự án trúng thầu rồi đó!”

Đồng nghiệp Tôn Phi gọi điện tới, giọng phấn khích gần như bật khỏi loa.

Trên tivi lúc ấy đang phát bản tin mới nhất.

Công ty Công nghệ Gia Sáng đã chính thức trúng thầu dự án mô hình AI lớn Lãm Xuyên trị giá trăm tỷ của tập đoàn Tinh Viễn.

“Chị xem rồi.”

Giọng tôi rất bình thản, nhưng khóe môi vẫn không nhịn được mà hơi nhếch lên.

Dự án này, cả tổ chúng tôi đã bám sát suốt nửa năm.

Để bảo đảm phương án tuyệt đối không bị rò rỉ, giám đốc Tống Dao đã đặc biệt lấy lý do năng lực kỹ thuật của tôi không phù hợp với vị trí, rồi tạm đình chỉ công tác của tôi.

Tôi ở nhà suốt ba tháng.

Tôi dùng ba bằng sáng chế kỹ thuật do chính mình sở hữu làm cột trụ, chống đỡ toàn bộ phương án dự án.

Cuối cùng, chúng tôi cũng giành được dự án ấy.

“Chị Tô, lần này trúng thầu, công lao lớn nhất chắc chắn là của chị.

Tiền thưởng tập đoàn đưa xuống tận tám mươi triệu, chị nhất định sẽ được chia phần nhiều nhất.”

Tôn Phi nói mà giọng không giấu nổi sự vui mừng.

Không chỉ có cô ấy.

Trong điện thoại còn truyền đến tiếng của Lâm Cường, lão Lý, và cả tiếng ồn ào hân hoan của mọi người trong văn phòng.

“Chị Tô, đã ba tháng rồi đó.

Giám đốc nói sẽ tự mình đón chị trở lại.

Đến lúc ấy, bọn em nhất định sẽ chuẩn bị cho chị một buổi chào mừng thật long trọng.”

“Đinh” một tiếng.

Hộp thư trên điện thoại tôi nhận được một email mới.

Tôi mở ra xem.

Đó là văn bản công ty gửi đến, kèm theo một đoạn thông báo lạnh lùng.

【Nhân viên Tô Mặc bị đình chỉ công tác ba tháng nhưng không tạo ra bất kỳ sản phẩm đầu ra nào.

Nay căn cứ theo quy định của tập đoàn, công ty quyết định chấm dứt hợp đồng lao động.】

Phía dưới chính là thư sa thải.

Gần như ngay sau đó, nhóm chat chung của công ty cũng đăng lên cùng một thông báo.

Tiếng cười nói bên tai tôi lập tức tắt ngúm.

Đầu dây bên kia rơi vào một khoảng im lặng nặng nề đến c.h.ế.t ch.óc.

Tin nhắn WeChat của Tống Dao cũng lập tức nhảy tới.

【Tô Mặc, tổ dự án hiện tại đã đủ người rồi.

Tôi đã trao đổi với tập đoàn, nhưng lãnh đạo nói cô vẫn đang trong diện bị kỷ luật, nên tập đoàn không đồng ý để cô quay lại.】

【Cô cũng đừng quá thất vọng.

Cô có kỹ thuật trong tay, tìm việc khác chắc không khó đâu.

Công ty lớn như bên chúng ta có thể hơi khó vào, nhưng những công ty nhỏ hơn chắc vẫn ổn.】

Đầu óc tôi thoáng chốc trống rỗng.

Ngón tay đặt trên màn hình cũng cứng đờ.

Bên tai tôi lại vang lên những lời Tống Dao từng nói với tôi ba tháng trước.

“Tô Mặc, dự án này liên quan trực tiếp đến chuyện tôi có được thăng lên phó tổng giám đốc hay không.

Cô cũng biết tổ B đang nhìn chúng ta như hổ rình mồi.

Chúng ta nhất định phải bảo đảm phương án được giữ kín tuyệt đối.”

“Việc đình chỉ công tác của cô chỉ là chiêu đ.á.n.h lạc hướng đối thủ thôi.

Cô cứ yên tâm ở nhà hoàn thiện phương án.

Có chuyện gì thì chúng ta liên lạc riêng.

Khi nào cần, cô cứ đến công ty sau mười hai giờ đêm.”

Ba tháng đó, tôi sống chẳng khác gì một cái bóng.

Khi cần chạy dữ liệu, tôi đến công ty vào đúng mười hai giờ đêm.

Tôi một mình ngồi trong khu nghiên cứu phát triển trống vắng, làm việc đến tận năm giờ sáng.

Toàn bộ mã nền tảng đều là do tôi gõ từng dòng một.

Toàn bộ dữ liệu đều là do tôi chạy đi chạy lại hết lượt này đến lượt khác.

Toàn bộ khung hệ thống cũng là do tôi tự tay dựng lên từng lớp.

Những kỹ thuật bằng sáng chế chống đỡ phương án mô hình lớn ấy là thành quả tôi tự nghiên cứu trong phòng thí nghiệm của trường suốt ba năm trời không về nhà.

Phương án trúng thầu là của tôi.

Bằng sáng chế là của tôi.

Ngay cả khách hàng bên A cũng là do chính tôi tự mình đối tiếp.

Bây giờ dự án vừa trúng thầu, tôi lại bị đá thẳng ra khỏi cửa sao?

Tống Dao lại gửi thêm một tin nhắn nữa.

【Tôi phải sang bên A họp rồi.

Lát nữa cô cứ đến làm thủ tục nghỉ việc, tôi không có mặt ở công ty.

Thật sự ngại quá, làm việc với nhau một thời gian mà không thể tiễn cô được.】

Tôi bật cười lạnh.

Cô ta không phải đi họp.

Chỉ là cô ta không còn mặt mũi nào để gặp tôi mà thôi.

“Chị Tô…”

Giọng Tôn Phi vang lên bên tai, nghe đầy lo lắng.

“Không sao.”

Giọng tôi vẫn bình tĩnh như trước.

“Lát nữa chị sẽ đến công ty làm thủ tục nghỉ việc.”

Mười giờ sáng, tôi đến công ty và đi thẳng vào phòng nhân sự.

Chị Trương đưa cho tôi một tờ đơn nghỉ việc.

Tôi lướt mắt qua phần lý do nghỉ việc.

【Không có đóng góp kỹ thuật, hiệu suất đầu ra thấp.】

Tôi không hề do dự, trực tiếp ký tên rồi ấn dấu vân tay.

Tờ tiếp theo là thỏa thuận bồi thường.

N cộng một, tổng cộng hai trăm bảy mươi nghìn.

Tôi vẫn ký tên và ấn dấu vân tay rất dứt khoát.

Chị Trương nhìn tôi một cái, rõ ràng muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại nuốt xuống.

Tôi lấy thẻ nhân viên ra, đặt lên bàn chị ấy.

Chị ấy chỉ có thể gượng gạo cười một tiếng.

Rời khỏi phòng nhân sự, tôi đẩy cửa bước vào văn phòng.

Không khí ồn ào bên trong lập tức lặng xuống.

Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn tôi.

Nhưng chỉ vài giây sau, họ lại nhanh ch.óng cúi đầu, giả vờ chăm chú gõ bàn phím lách cách.

Tôi đi đến vị trí làm việc đã ba tháng chưa ngồi, không chần chừ bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Chỗ của Tôn Phi ở ngay phía trước tôi.

Cô ấy không dám quay đầu lại, chỉ hạ thấp giọng hỏi nhỏ.

“Ký rồi à?”

“Ký rồi.”

“Nhanh vậy sao?

Sao chị không khiếu nại gì hết?”

Tôi không đáp.

Cả văn phòng không một ai lên tiếng.

Bầu không khí nặng đến mức khiến người ta gần như không thở nổi.

Phòng nhân sự gửi một bảng phân chia tiền thưởng vào nhóm chung.

Tôi mở ra xem.

Tám mươi triệu.

Tống Dao nhận nhiều nhất, một mình lấy bốn mươi triệu.

Bốn mươi triệu còn lại được chia theo mức độ đóng góp cho mười hai người khác trong tổ.

Tôn Phi nhận ba triệu.

Người ít nhất cũng được hai triệu.

Cả tổ có mười bốn người, tổng tiền thưởng là tám mươi triệu, vậy mà người thấp nhất cũng có hai triệu.

Theo tỷ lệ đóng góp, phần cao nhất bốn mươi triệu đáng lẽ phải thuộc về tôi, người nắm giữ kỹ thuật cốt lõi.

Nhưng cuối cùng, thứ tôi nhận được chỉ là khoản bồi thường mua đứt hai trăm bảy mươi nghìn.

Sự nặng nề trong văn phòng rất nhanh đã bị niềm vui bất ngờ xua tan.

Những tiếng bàn tán cố nén phấn khích giống như từng mũi kim đ.â.m vào tai tôi.

“May mà bớt được một người.

Nếu không Tô Mặc mà quay lại chia, ít nhất cũng mất ba mươi triệu, tiền thưởng của chúng ta chắc giảm mất hai phần ba.”

“Sa thải cô ta là đúng rồi.

Bị đình chỉ ở nhà ba tháng, miệng thì bảo nghiên cứu phương án, ai biết thật hay giả?

Vậy mà còn muốn quay lại chia tiền thưởng, mặt cũng dày thật đấy.”

“Nhìn cái mặt đưa đám kia kìa, cứ như cả công ty nợ cô ta vậy.

Đi nhanh lên đi, nhìn là thấy xui rồi.”

Tôn Phi mím môi, muốn cười mà không dám cười.

Cô ấy nhìn tôi với vẻ muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tôi không nhìn cô ấy.

Tôi cầm chiếc cúp Giải Cống hiến Xuất sắc được trao vào năm ngoái lên, rồi ném thẳng vào thùng rác.

“Cộp” một tiếng nặng nề vang lên.

Những lời bàn tán lập tức im bặt.

Tôi ôm thùng đồ, chậm rãi quét mắt nhìn những đồng nghiệp đã làm việc cùng mình suốt ba năm.

Trong mắt tôi lúc ấy chỉ còn lại sự lạnh nhạt.

Cứ cười đi.

Tôi thật lòng mong nụ cười của họ có thể kéo dài lâu thêm một chút.

Bước vào thang máy, tôi nhìn thấy giám đốc tổ B Trịnh Minh Viễn cũng đang đứng bên trong.

Anh ta nhìn thấy tôi thì khẽ cười.

Đó là nụ cười của một người đang nhìn kẻ ngốc.

Tôi dời mắt đi, nhìn con số tầng đang nhảy trên bảng điện t.ử.

Không ai nói một lời.

Mãi đến khi thang máy xuống tầng một.

Tôi bước ra ngoài, còn anh ta vẫn đứng yên bên trong.

Tôi đi thẳng ra khỏi cổng công ty, rồi quay đầu nhìn lại tòa nhà màu xám lam ấy lần cuối.

Có lẽ đây thật sự là lần cuối cùng tôi đứng ở nơi này.

Về đến nhà, tôi mở ngăn kéo, lấy bản hợp đồng lao động bên trong ra, rồi lật thẳng đến trang cuối.

Ba năm trước, khi tôi vào công ty này, tôi vừa tốt nghiệp thạc sĩ.

Tống Dao khi đó ngồi đối diện tôi, nở nụ cười dịu dàng như một người chị nhà bên.

“Tô Mặc, hai bằng sáng chế này của cô hiện tại vẫn chưa thể dự đoán được giá trị thị trường.

Công ty không thể trả phí sử dụng riêng cho cô, nhưng có thể tính gộp vào lương năm.

Năm trăm nghìn, mức này cũng khá có thành ý rồi, đúng không?”

Khi ấy tôi nghĩ, năm trăm nghìn quả thật không phải con số nhỏ.

Vừa tốt nghiệp đã có mức lương như vậy, coi như vào đó rèn luyện cũng được.

Vì thế, trong hợp đồng lao động của tôi có thêm một điều khoản phụ.

Người còn thì bằng sáng chế còn.

Người đi thì quyền sử dụng lập tức mất hiệu lực.

Ba năm qua, hai bằng sáng chế này của tôi đã giúp công ty kiếm về mấy trăm triệu.

Tôi từng không ít lần đề nghị công ty trả phí sử dụng bằng sáng chế đúng nghĩa.

Nhưng lần nào Tống Dao cũng vẽ cho tôi cùng một chiếc bánh rất đẹp.

“Tô Mặc, cô còn trẻ.

Cứ phát triển cùng công ty đã, đừng chỉ nhìn vào chút lợi ích trước mắt.

Đợi tôi lên phó tổng giám đốc, vị trí giám đốc này sớm muộn gì cũng là của cô.”

“Thế này nhé, tôi sẽ nói với tổng giám đốc một tiếng, tăng lương năm của cô lên tám trăm nghìn.”

Tôi đã tin.

Tôi ngày đêm lao vào những dự án khó nhằn nhất.

Bằng sáng chế thứ ba mà tôi mới nghiên cứu ra càng là quân át chủ bài giúp công ty giành được dự án trăm tỷ lần này.

Nhưng mỗi lần tôi nhắc lại chuyện phí sử dụng bằng sáng chế, công ty đều lấy lý do hợp đồng lao động chưa hết hạn để bác bỏ.

Mà thời hạn hợp đồng là năm năm.

Nói cách khác, bọn họ muốn dùng miễn phí kỹ thuật của tôi suốt năm năm liền.

"""- Để 😘 Đọc hết truyện 😘 xem link truyện ở dưới bình luận trong mục """" tất cả bình luận """" nhé các cô, các chị

"- Ngay lúc này không biết những ai đang đọc truyện, Hãy bình luận 😘có mình😘 để biết chúng ta không cô đơn nào

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chiều Tím posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Chiều Tím:

Share