30/05/2025
Gia đình tôi từng sống trong một căn nhà nhỏ, với món nội thất đáng giá nhất là chiếc ghế sofa cũ mà ba mẹ đã mua từ ngày mới cưới. Dù lớp da đã b**g tróc, vài lò xo kêu cót két, nhưng nó vẫn là trung tâm của cả nhà.Mỗi tối, cả nhà quây quần trên đó – ba đọc báo, mẹ đan len, tôi và em gái vừa xem tivi vừa tranh nhau một chỗ ngồi. Khi nhà có khách, sofa trở thành chiếc giường tạm, là nơi trò chuyện, chia sẻ mọi niềm vui nỗi buồn.Có một lần, tôi bị điểm kém, buồn đến không dám ăn cơm. Mẹ không nói nhiều, chỉ kéo tôi lại, ngồi bên nhau trên chiếc sofa quen thuộc. Bàn tay mẹ xoa nhẹ lưng tôi, rồi bà nói: “Thất bại là một phần để con lớn lên.” Từ giây phút đó, tôi không còn sợ sai nữa.Nhiều năm trôi qua, nhà mới, đồ đạc mới, nhưng chiếc sofa cũ vẫn được giữ lại trong phòng đọc sách. Không chỉ là một món đồ, nó là nơi chứa đựng tình cảm, ký ức và sự gắn kết của cả gia đình tôi.