11/03/2026
Sắp...... rồi
Những ngày hè oi ả...lại thèm được ngả lưng trên triền đê, hít hà mùi hương quê quen thuộc! Ở đâu đó sâu thẳm trong mỗi người luôn có những ký ức không bao giờ phai nhạt, ký ức của một thời nấm lem bùn đất , của một thời vác lạng đuổi nhau, của một thời lo " bắn bùm" quên mất dép.... Đến hôm nay , khi đủ lớn để gọi quãng đó là ký ức, để "sỹ diện" mà gọi chính mình là trẻ trâu. Lại thấy nhớ , thấy thèm , thấy muốn gói gém lại thành tài sản riêng của mình!
Lại nhớ mỗi mùa sen , rất chịu khó về ngoại, tại bên ngoại có đầm rộng mênh mông, lúc đó nào là hoa để ngắm, để lấy nhuỵ chơi trò bánh xe qoay tít, chơi chán lại cho tỏm vào mồm, chả biết ngon thật không mà Thích , thích vô cùng 😁. Rồi thì ngó sen, củ sen, tơ sen.... à còn nước đọng trên lá sen ... đúng nghia là " mỹ vị nhân gian" của tuổi thơ!!!!
Giờ thì ngập trong đồ ăn , ngập ngụa trong mớ bòng b**g của " người lớn" , nào là việc, là date line, là cơm áo gạo tiền! Thì hiếm hoi lắm mới có ngày như hôm nay, trùng xuống một chút để cho mình nhẩn nha , lãng đãng quay lại , nhìn lại cái thời " huy hoàng" trẩu! Để thấy nó thật đẹp , thật giá trị, thật thanh tao!
Đời người đã bao lần " vướng" cái vướng của sai lầm, của ngu ngơ, của khờ khạo. Để khi nhắc đến nhân sinh quan , ta lại thấy nghi ngờ, bị nghi ngờ thậm trí bị mỉa nghi ngờ " tưởng mình thanh cao lắm" . Nghe thì chua chát nhưng đó là cuộc đời . Cũng như Sen dù muốn hay không thì vẫn phải " chui" lên từ bùn đen hôi hám, cái thứ bùn mà nhiều khi lội xuống về ngâm chân ba ngày không hết đen......
Và vì biết đó là cuộc đời, nên ta chọn cách lớn lên, trưởng thành, để ít nhất như đoá sen hè, nhẹ nhàng, mà đầy khí chất! Để khi già thêm chút nữa vẫn có để hầm xương, có cho mấy mụ bạn giảm ký, có cho người ta đệt vải, có cho người ta nấu chè và nhất là có cho người ta thèm hít hà mỗi lúc thấy cuộc đời nhiều thứ nấm lem...... !!!!!!