11/08/2026
Có một câu hỏi của mẹ, ngày bé nghe mãi thấy bình thường…
Ngày còn ở nhà, chiều nào mẹ cũng hay hỏi một câu:
“Tối nay có về ăn cơm không con?”
Ngày bé nghe riết thành quen. Có hôm còn thấy mẹ hỏi nhiều quá, cứ đi học về là hỏi, đi làm về cũng hỏi.
Lớn lên rồi đi làm, có những hôm bận quá, có hôm hẹn bạn bè, có hôm tăng ca đến tối muộn. Mẹ lại gọi:
“Tối nay có về ăn cơm không?”
Mình thường trả lời rất nhanh:
“Thôi mẹ ăn trước đi, hôm nay con không về đâu.”
Mẹ cũng chỉ “ừ” một tiếng rồi thôi.
Có những hôm về nhà muộn, mâm cơm đã nguội. Mẹ vẫn ngồi xem tivi ở ngoài phòng khách, thấy con về thì hỏi:
“Ăn gì chưa? Mẹ hâm cơm cho.”
Mình cứ nghĩ những chuyện ấy sẽ còn mãi.
Cho đến một ngày, mình nhận ra mẹ không hỏi nữa.
Không còn những cuộc gọi:
“Tối nay có về ăn cơm không con?”
Không phải vì mẹ không nhớ.
Mà có lẽ mẹ đã quen với việc con mình có cuộc sống riêng rồi.
Hôm ấy về nhà, mẹ vẫn nấu cơm như bình thường. Trên bàn vẫn là những món quen thuộc, vẫn cái bát ấy, đôi đũa ấy.
Chỉ là không còn ai hỏi mình có về ăn cơm hay không nữa.
Tự nhiên lúc ấy mới thấy…
Hóa ra có những câu nói nghe đến mức mình chẳng để ý, nhưng lại là cách một người thể hiện rằng họ vẫn đang chờ mình.
Sau này có thể mình sẽ có một căn nhà đẹp hơn, một căn bếp đầy đủ hơn, một bàn ăn sang hơn.
Nhưng chưa chắc lúc nào cũng còn một người ngồi trong bếp hỏi:
“Tối nay có về ăn cơm không con?”
Nên nếu hôm nay mẹ hỏi câu ấy…
Nếu có thể, hãy về ăn cơm.
Và có lẽ cũng vì thế mà mình càng thích những thứ mộc mạc trên bàn ăn. Một chiếc bát quen, một đôi đũa giản dị, chẳng có gì đặc biệt nhưng nhìn thấy là có cảm giác đây là bữa cơm nhà.
Mình vừa tìm được một mẫu đũa buông khá mộc, cầm nhẹ tay, nhìn rất hợp với những bữa cơm gia đình kiểu này nên để link dưới bình luận cho ai thích tham khảo.
Đôi khi thứ làm mình nhớ một bữa cơm không phải là món ăn ngon đến đâu, mà là những người đã từng ngồi đối diện mình. ❤️