05/05/2024
Nhớ hồi nhỏ, cơm mẹ nấu thì ngao ngán đòi đi ăn hàng, bị nhắc nhở gọn gàng ngăn nắp thì xị mặt ra. Và cái chiêu giận dỗi không ăn cơm chỉ dùng được với bố mẹ.
Đi làm xa nhà, bận rộn đủ thứ việc rồi nghĩ hôm nay ăn gì cũng thấy đau đầu, cuối tuần rảnh rang 1 ngày để nghỉ ngơi thì trăm thứ việc không tên, dọn dẹp xong cũng hết hơn nửa ngày.
Cuộc sống cứ quay cuồng như vậy vì xa nhà là xa mẹ.
Để rồi mỗi lần về thăm nhà và rời đi mẹ như muốn bỏ cả căn nhà vào cốp xe của bạn. Nào là thịt, cá, rau củ nào là thuốc thang, dầu gió và cả tình yêu thương gói gọn trong câu hỏi dò đầy nhung nhớ: "Thế tuần sau về chứ?"
Xa nhà mới thấy bình thường mẹ vất vả cỡ nào, lo cơm canh tươm tất, lo nhà cửa sạch sẽ, lo cho cho con lớn lên khỏe mạnh bình an. Mẹ vẫn luôn ở đó, thầm lặng và chẳng đòi "thù lao" gì lớn hơn ngoài việc nhìn các con hạnh phúc trong ngôi nhà mình.
Con là cả cuộc đời của mẹ. Còn mẹ là còn nhà