17/09/2021
Chị ơi, em rớt đại học rồi, phải làm sao đây?
Khóc đi... khóc một trận cho đã đời đi.
Làm sao mà không buồn được và làm sao có thể mạnh mẽ nổi khi quãng thời gian nỗ lực của 12 năm đèn sách cũng không thể giúp em đậu được một ngôi trường mà em mong muốn.
Rồi em lại phải đối diện với ánh mắt thất vọng của mẹ cha, những lời dò xét vô ý tứ của những người xung quanh.
Thế nên, chị biết, áp lực lắm nên hãy khóc đi.
Khóc xong rồi, buồn xong rồi thì nên làm gì tiếp?
Hãy nhìn lại giúp chị một đoạn đường mà tụi em đã đi qua. Chị sẽ không động viên các em rằng các em là người tuyệt vời nhất, dù điều đó sẽ làm các em dễ chịu hơn nhưng hãy tỉnh táo nhìn về những thiếu sót của chính mình. Nhưng nhớ là hãy nhìn lại vào lúc bản thân đã thôi tiêu cực, đã thực sự bình tĩnh trước mọi thứ.
Nhiều em lạ lắm, các em nghĩ rằng rớt đại học là cuộc đời coi như chấm hết. Nhưng cuộc đời nào có phải thế, nếu cuộc sống chỉ dài bằng 12 năm đi học của các em thì tụi em coi thường nó quá.
Rớt đại học xong thì suy nghĩ giúp chị hai việc.
- Tiếp tục vào đại học bằng một ngành khác để trải nghiệm hay...
- Tiếp tục theo đuổi ngành nghề mình yêu thích.
Dù là lựa chọn nào thì cũng có cái hay của nó. Người ta cứ nghĩ mất mát một cái gì đó thì kém cỏi lắm nhưng ít ai nghĩ, biết đâu đây là một cơ hội khác giúp mình trải nghiệm nhiều điều mới mẻ hơn. Biết đâu mình lại thích ngành mới hơn thì sao?
Nhưng nếu như, vẫn thật tâm mong muốn đậu vào ngành mình thích thì chúng ta cùng làm lại. Làm lại trên chính sai lầm của mình.
Ngưỡng cửa đại học là bước chân đầu tiên đưa em đến cuộc đời. Em vấp ngã bước đầu cho thấy vận mệnh đang muốn em phải mạnh mẽ lên gấp hai. Sức chịu đựng càng cao thì những mất mát tiếp theo trong cuộc sống sẽ chẳng là gì cả. Đau khổ là bước đệm của hạnh phúc. Không gặp đau khổ sao biết được cảm giác hạnh phúc thực sự là gì.
Chị ở đây và chị thương các em. Chuyện thi cử đã là việc của quá khứ. Ở hiện tại, các em cần chuẩn bị nhiều thứ hơn thay vì cứ đay nghiến bản thân với những kết quả không thể thay đổi được. Quá khứ đã qua, không cần thiết phải hối hận vì hiện tại là thứ kiến tạo nên tương lai của các em.
Ôm các em nghìn lần và cầu chúc cho các em có đủ vững tin trên hành trình phía trước.
Nguồn: